Cảm nghĩ về dòng sông quê nhà – trong mỗi bọn họ dòng sông quê hương nối sát với bao cam kết ức tuổi thơ êm đềm. Trong bài viết này Hoatieu xin chia sẻ dàn ý dàn ý cảm nghĩ về dòng sông quê nhà cùng các bài văn biểu cảm về chiếc sông hay và ý nghĩa sẽ là tài liệu tham khảo có lợi cho các bạn học sinh.

Bạn đang xem: Biểu cảm về dòng sông quê hương

vị trí cao nhất 7 mẫu mã cảm nghĩ bài xích Cổng trường mở ra siêu xuất xắc

Sau đấy là nội dung cụ thể các bài xích văn mẫu cảm nghĩ về chiếc sông quê em hay tinh lọc đã được Hoatieu tổng hợp, mời các bạn cùng tham khảo.

1. Dàn ý cảm xúc về cái sông quê hương

1. Mở bài

Nêu hoàn cảnh và cảm tình của em về con sông quê hương.

2. Thân bài

-Trong chổ chính giữa trí luôn in đậm hình bóng con sông:

+ yêu thương vẻ đẹp mắt của nó: con sông nằm bên cạnh kia rặng tre chân đê, uốn nắn lượn mềm mại, màu nước đổi khác theo mùa.

+ yêu thích con sông vì nó đã làm nên bãi bồi color mỡ, hỗ trợ nước, nguồn lợi thuỷ sản.

– Em nhớ da diết rất nhiều kỉ niệm trên mẫu sông quê hương nơi em cùng bạn bè tắm đuối hằng ngày

– Nay trở về viếng thăm quê, em thấy bi ai day xong xuôi vì loại sông bị ô nhiễm, không còn đẹp như trước nữa.

3. Kết bài

Những quan tâm đến của em về trách nhiệm để duy trì gìn cho dòng sông quê thêm đẹp, phải ghi nhận trân trọng cùng giữ gìn nét đẹp mà thiên nhiên ban tặng.

2. Cảm xúc về mẫu sông

Cuộc sống ở làng quê, sinh sống đồi buôn bản là một cuộc sống đời thường mà rất nhiều người mong muốn. Cùng còn kì diệu không chỉ có thế khi cuộc sống ấy nối liền với một chiếc sông êm đềm, dịu dàng, non lành – một loại sông của sự tươi trẻ, của sức sống.

Quê tôi, chỗ đã tận mắt chứng kiến cả tuổi thơ của tôi, cũng đều có một mẫu sông xanh mát. Liệu còn điều gì sung sướng hơn khi trên một miền quê xa xăm, hẻo lánh lại sở hữu một dòng sông chảy qua, mẫu sông đã có lần cho tôi một tuổi thơ thật giỏi vời.

Tôi yêu loại sông quê nhà tôi như yêu chính mái ấm gia đình tôi, như thiết yếu tình yêu nhưng tôi giành riêng cho nơi thôn ấp quen thuộc. Cứ mỗi một khi nhớ đến mẫu sông ấy, kí ức về tuổi thơ lại hiện tại lên, rõ ràng, rành rọt như một chuyện bắt đầu xảy ra, dường như chính dòng nước mát lành của mẫu sông đang gột vứt những lớp bụi. Tôi nhớ, trong kỷ niệm của tôi, nhỏ sông đặc biệt ấy uốn mình quanh thôn xóm, rồi chập vào một trong những nhánh sông khác, đổ ra biển. Không thể nào quên được cái cảm giác ấy, một sự choáng ngợp, một sự quá bất ngờ đã ập tới trong tôi vào lần đầu tiên nhìn thấy nó. Dòng sông quê tôi chỉ rộng lớn chừng nhị chục thước nhưng lại chiều lâu năm của nó chẳng thể nào bao quát không còn được, vẫn thường xuyên chảy sinh hoạt phía con đường chân trời. Chẳng phát âm tại sao bên cạnh đó con sông vẫn in vào kí ức tôi một thông điệp kì dị – bất cứ khi nào tôi nhớ tới cái sông, lại ghi nhớ tới quê hương, làng mạc làng. Tôi còn nhớ mọi lần tập bơi mặt bờ sông, còn nhớ lần đầu tiên được vùng vẫy vào làn nước đỏ au đó, một cảm hứng mát lành, vui mừng dịu ngọt đã ập đến với tôi một phương pháp ngẫu nhiên, khiến tôi cảm thấy như được cho với một nơi tràn trề những sự vui vẻ. Rồi tôi nhớ tới phần nhiều lần chèo thuyền bên trên sông, nhớ tới đầy đủ lần đi chăng lưới tấn công cá trên sông thuộc bố. Con sông quê tôi thật lạ kì, nước sông đỏ au vị phù sa tuy vậy cũng một trong những phần đỏ vì chưng màu hồng của cá diếc, cá chép. Những bè phái cá đông nhung nhúc tụ tập dưới làn nước mát lành. Mỗi khi nắng đổ lên sông, phương diện nước lại ánh lên như được dát bạc. Rồi những suy nghĩ thơ gàn cũng qua đi, tôi lại thường xuyên sống mặt dòng sông tôi yêu quý. đầy đủ kỷ niệm vê dòng sông luôn khiến tôi bồi hồi, xúc động. Đó là phần nhiều lần mò trai cùng bầy đàn bạn, hầu hết lần mà cat vàng như dính đầy chân tay, hay mọi lần tôi tức giận, làn nước lạnh ngắt ấy lại vỗ vê tôi, xoa dịu mọi giận hờn vào tôi, đến tôi được sinh sống trong sự vơi dàng, và lắng đọng của tuổi thơ, sẽ chẳng bao giờ tôi quên được mẫu vị mặn mặn, ngòn ngọt của nước sông quê tôi, cần yếu quên được bầy cá chép, cá diếc đông đảo ấy. Tôi sẽ chẳng thể nào có một tuổi thơ trong sáng, ngọt ngào, nữ tính nếu không tồn tại dòng sông yêu dấu ấy.

Làm sao mà tôi ko yêu, ko quý một cái sông như thế, một chiếc sông đã cho tôi tuổi thơ đầy ngọt ngào, một kí ức không thể nào quên.

*

3. Cảm nghĩ về dòng sông quê nhà ngắn gọn

“Quê hương thơm là còn đò nhỏ, êm ả khua nước ven sông”. Tuổi thơ chúng ta ai mà lại chẳng gắn liền với dòng sông quê hương. Bao bài hát bao lời thơ đang gửi gắm tình cảm từ con sông ấy.

Dòng sông quê hương – cái sông của tuổi thơ, cái sông ấp ôm tôi trong tình yêu thương, dòng sông đỏ màu sắc phù sa, đỏ color lúa chín, đỏ màu yêu thương. Hợp lý con sông này không những bồi đắp tự phù sa ngoại giả bồi đắp lên trường đoản cú tình thương yêu tha thiết? Văng vẳng bên sông giờ đồng hồ ru ầu ơ, giờ hò đò, tiếng mái chèo khua nước, và cũng văng vẳng mặt sông giờ trái tim, giờ đồng hồ yêu thương dịu nhàng cơ mà đằm thắm kì lạ! Còn nói được gì đây lúc nghe tới thấy, cảm thấy câu hát quan họ mượt mà, trữ tình vào một đêm trăng thanh sinh sống bến sông? Đêm trăng thanh, tối trăng vũ hội của dòng sông. Cùng dòng sông ấy, buổi sớm thì vào trẻo, mát lành, chiều tối hoàng hôn sẽ ngự trị thì hồng rực lên, sáng sủa ánh lửa còn lúc trăng đã chui thoát ra khỏi cái vỏ ngày thì mẫu sông lại lung linh trong bộ xiêm áo của thiếu nữ lọ lem, sáng cùng đẹp mang lại lạ kì! Lắng nghe, bạn còn nghe thấy cả giờ vĩ nắm du dương, réo rắt, thời điểm trầm, cơ hội bổng vang lên từ lòng sông. Đó chính là lúc sông sẽ hát đấy, sông sẽ hát lên khúc tình ca, sông vẫn hát lên, hát về cuộc sống của mình, hát về quê hương.

Chỉ chũm thôi, chỉ đơn giản dễ dàng là giờ nước tan thôi tuy nhiên sao cơ mà nặng tình đến thế, lòng người phù hợp cũng rung đụng trước thứ tình cảm ấy? loại sông ấy nuôi dưỡng trọng tâm hồn con trẻ thơ của tôi, sẵn sàng mở rộng vòng tay đón tôi vào trong làn nước đuối lành. Tuổi thơ tôi tắm non trong dòng sông yêu thương thương. Cái sông ấy tiềm ẩn bao tình thương yêu của dân thôn tôi, một tình yêu 1-1 sơ, đơn giản và giản dị mà thiệt cao quý. Tình yêu này vun đắp cho 1 tình yêu còn linh nghiệm và cao cả hơn, đó là tình yêu quê hương, đất nước, yêu thôn ấp thân thuộc, nhằm rồi từ vị trí này bao tín đồ con đã ra đi ko trở về nhưng mà tôi biết vào trái tim của họ vẫn in hình con sông yêu thương, dòng máu trong người họ rã ra, sở hữu màu dòng sông yêu thương vì bao gồm họ cũng đã từng có lần tắm trong dòng sông này. Sao quên được hồ hết ngày nắng và nóng hạn, loại sông cạn nước, trong tối thanh tôi nghe thấy giờ đồng hồ khóc than ai oán của con sông, sao mà thương cho thế. Và cũng sao quên được mọi ngày mùa bội thu, mọi tín đồ cũng vui mà loại sông cũng vui, tôi biết nó vẫn nghĩ gì, nó đang khôn xiết vui cùng dân làng. Dòng sông ấy cùng như một con tín đồ biết yêu thương thương, biết giận hờn, thời điểm vui thời điểm buồn. Tôi yêu loại sông xiết bao.

Rồi mai đây, có thể tôi là 1 trong những bác sĩ, một kĩ sư hay như là một người lao động tuy nhiên tôi vẫn chỉ là một trong những đứa trẻ bé bỏng đối với dòng sông yêu thương. Loại sông ấy mãi luôn sát cánh đồng hành bên tôi, tiếp thêm sức lực để tôi vững tin vào cánh cổng đi tới tương lai tươi đẹp muôn màu.

Xem thêm:

4. Cảm nghĩ về cái sông quê hương

Con sông Trà Giang tan qua làng mạc tôi. Sông lâu dài một màu xanh da trời bất tận. Sông vẫn gắn bó cùng với bao người, gắn bó cùng với tôi. Sông và tôi thân thiện như thai bạn.

Tuổi thơ tôi sẽ hằn sâu vào kí ức rất nhiều vẻ rất đẹp của sông, cơ hội xanh mờ, khi xanh thẳm, lúc mỹ miều của chũm chiều, khi rạng rỡ vì chưng những vầng hồng buổi sáng. Trong thâm tâm tư tôi, cái sông bao la vẫn cuồn cuộn chảy, khía cạnh nước xanh biêng biếc vẫn yên lờ trôi. Tôi yêu nhỏ sông, yêu phần đông cảnh đồ ven bờ, yêu núi Ấn đã cùng sông một thời oanh liệt. Khu vực ấy có tiếng chuông chùa thăm thẳm ngân vang. Tôi yêu ánh nắng hoàng hôn nghiêng nghiêng mặt triền núi. Tôi yêu mặt nước sông lộng lẫy phản chiếu ánh mặt trời, yêu hầu hết đêm trăng thanh vắng lặng trên sông. Đã bao đêm tôi trăn trở để viết về dòng sông ấy. Nơi đã làm đẹp quê hương tôi, nơi đã bao gồm trang sử hào hùng và có những con bạn chịu thương chịu đựng khó, nơi bao hàm tâm hồn vĩ đại trong những chặng đường lịch sử hào hùng đã qua. Có lúc tôi âm thầm hỏi: Sông ơi! Sông bắt đầu từ đâu mà lại đẹp và vẻ vang đến thế? Tôi ước ao tìm lại lịch sử dân tộc của mẫu sông Trà núi Ấn, tìm những trang sử hào hùng mà người dân quảng ngãi đã viết nên.

Ôi, con sông quê nhà tôi lúc nào cũng đẹp, mùa nào cũng bổ ích cho người. Từ mảnh đất quê nghèo, dòng sông ấy đã thuộc con fan đồng cam cộng khổ, cùng con bạn gánh vác cạnh tranh khăn. Đẹp làm sao với phần nhiều đêm trăng sáng, dàn xe nước ngân nga mặt bờ nhằm đem nước cho kho bãi mía, nương ngô. Tôi cần yếu nào quên vị trí đây:

Nơi chiếc sông Trà dưới chân núi Ấn

Nơi có tiếng chuông chiều gọi cá bống nghe kinh

Tôi không thấy ở đâu đẹp rộng quê mình

Vì ở đó tôi mập lên bằng sữa bắp ngon ngon như sữa mẹ

Tôi cao lớn từng ngày từ bọn cá thài bai…

(Nguyễn Tấn Tô)

Bây giờ dòng sông quê tôi càng thêm đẹp. Khách sạn, đơn vị hàng, nhà cao tầng liền kề hướng ra sông để tận hưởng những làn gió mát lành. Mùa mưa tốt mùa thô thì sông vẫn đẹp, vẫn diễm kiều trong tôi.

Đẹp thừa đi, dòng sông ơi – dòng sông của tỉnh quảng ngãi thân yêu, của việt nam thương mến. Tôi yêu thương sông không chỉ có vì sông đẹp nhất mà nơi ấy là quê nhà của tôi, vị trí tôi được có mặt và khôn lớn, nơi đã hỗ trợ tâm hồn tôi phong phú, nơi tổ tông tôi đang ngẩng cao đầu trong lịch sử vẻ vang oai hùng…

Ấy đấy, tình cảm của tôi so với con sông quê hương là như thế. Có lẽ dòng sông Trà Giang vẫn cuồn cuộn mãi vào tôi và tương tự như bao tín đồ con của quê hương Quảng Ngãi. Tôi ước mong muốn dòng sông quê hương tôi mãi sau tươi đẹp, trẻ trung.

5. Cảm nghĩ về mẫu sông quê em

Cuộc sống làm việc làng quê, sống đồi xã là một cuộc sống đời thường mà rất nhiều người muốn muốn. Với còn kì diệu không chỉ có vậy khi cuộc sống ấy nối liền với một loại sông êm đềm, vơi dàng, non lành – một chiếc sông của sự tươi trẻ, của mức độ sống.

Quê tôi, vị trí đã chứng kiến cả tuổi thơ của tôi, cũng có một loại sông xanh mát. Liệu còn gì sung sướng hơn khi bên trên một miền quê xa xăm, hẻo lánh lại có một cái sông chảy qua, loại sông đã từng cho tôi một tuổi thơ thật giỏi vời.

Tôi yêu mẫu sông quê nhà tôi như yêu thương chính gia đình tôi, như bao gồm tình yêu mà lại tôi giành cho nơi thôn xóm quen thuộc. Cứ mọi khi nhớ đến dòng sông ấy, kí ức về tuổi thơ lại hiện lên, rõ ràng, rành rọt như một chuyện mới xảy ra, trong khi chính dòng nước mát lành của chiếc sông sẽ gột quăng quật những lớp bụi. Tôi nhớ, trong kỷ niệm của tôi, con sông quan trọng đặc biệt ấy uốn bản thân quanh buôn bản xóm, rồi chập vào trong 1 nhánh sông khác, đổ ra biển. Chẳng thể nào quên được cái cảm hứng ấy, một sự choáng ngợp, một sự quá bất ngờ đã ùa tới trong tôi vào lần thứ nhất nhìn thấy nó. Con sông quê tôi chỉ rộng lớn chừng hai chục thước nhưng lại chiều nhiều năm của nó chẳng thể nào bao quát không còn được, vẫn tiếp tục chảy sống phía con đường chân trời. Chẳng phát âm tại sao ngoài ra con sông vẫn in trong kí ức tôi một thông điệp lạ mắt – bất cứ bao giờ tôi lưu giữ tới dòng sông, lại nhớ tới quê hương, xã làng. Tôi còn nhớ hầu như lần tập bơi mặt bờ sông, còn nhớ lần trước tiên được vùng vẫy vào làn nước đỏ au đó, một xúc cảm mát lành, vui mắt dịu ngọt đã ùa tới với tôi một bí quyết ngẫu nhiên, khiến cho tôi cảm xúc như được mang đến với một nơi tràn trề những sự vui vẻ. Rồi tôi ghi nhớ tới phần lớn lần chèo thuyền trên sông, ghi nhớ tới số đông lần đi chăng lưới đánh cá bên trên sông thuộc bố. Con sông quê tôi thật kỳ lạ kì, nước sông đỏ au vày phù sa nhưng cũng một trong những phần đỏ vì chưng màu hồng của cá diếc, cá chép. Những bạn bè cá đông nhung nhúc tụ tập bên dưới làn nước non lành. Mỗi lúc nắng đổ lên sông, khía cạnh nước lại ánh lên như được dát bạc. Rồi những xem xét thơ ngốc cũng qua đi, tôi lại liên tục sống bên dòng sông tôi yêu quý. Gần như kỷ niệm vê cái sông luôn khiến cho tôi bồi hồi, xúc động. Đó là các lần tìm trai cùng đồng minh bạn, hầu hết lần mà cát vàng như bám đầy chân tay, hay những lần tôi tức giận, làn nước giá lạnh ấy lại vỗ vê tôi, xoa dịu đa số giận hờn vào tôi, cho tôi được sinh sống trong sự vơi dàng, ngọt ngào của tuổi thơ, đã chẳng lúc nào tôi quên được mẫu vị mặn mặn, ngòn ngọt của nước sông quê tôi, không thể quên được bè bạn cá chép, cá diếc đông đúc ấy. Tôi sẽ không thể nào có một tuổi thơ trong sáng, ngọt ngào, nữ tính nếu không tồn tại dòng sông mếm mộ ấy.

Làm sao nhưng tôi ko yêu, ko quý một chiếc sông như thế, một mẫu sông đã cho tôi tuổi thơ đầy ngọt ngào, một kí ức không thể nào quên.

6. Biểu cảm về cái sông quê hương

Quê hương người nào cũng có một cái sông bên nhà. Dòng sông quê luôn luôn gắn bó với tuổi thơ đời tôi….”. Câu hát của nhạc sĩ đó đã nói vô cùng đúng tâm tư tình cảm của nhiều người, trong những số đó có cả em. Đúng vậy, quê em bao gồm một khúc sông nhỏ chảy qua, dịu dàng êm ả và thơ mộng, là nơi sinh hoạt của dân làng, là chỗ tuổi thơ em sẽ gắn bó nhiều kỉ niệm. Vị trí ấy vẫn trở thành hình tượng của quê hương để mỗi lần đi xa, ghi nhớ về quê là em lại da diết nhớ đến nhỏ sông nhỏ quê mình.

Dòng sông quê em không biết khởi đầu từ ngọn suối như thế nào trên hàng Trường Sơn điệp trùng xa xôi, đã đi qua bao ghềnh thác bao vách đá cheo leo trước khi về miền đồng bằng nhưng khi trải qua làng em nó tung êm ả dịu dàng êm ả như ý muốn cho mọi người dân có đủ thời hạn để ngắm nghía phương diện nước lặng lờ cùng với làn nước xanh ngắt của nó. Bố em bảo sông là 1 nhánh của mẫu Thu bồn nhưng dân buôn bản em vẫn thường điện thoại tư vấn bằng cái thương hiệu vừa dân gian vừa thân thương: sông Tre làng.

Có lẽ do nơi đây dân làng mạc trồng tre rất nhiều, kín đáo cả một kho bãi sông, buộc phải mới có tên gọi như thế. Sông quê em không tồn tại vẻ đẹp nhất to lớn hùng vĩ tựa như các con sông em thường chạm mặt trong rất nhiều trang thơ, trang văn mà nó bé nhỏ dại hiền hòa với chiều rộng độ hơn vài chục mét. Nhiều lúc em say sưa ngắm nhìn vẻ rất đẹp thơ mộng của cái sông với hàng tre xanh hai bên bờ soi láng xuống phương diện sông êm đềm dễ chịu rồi đột nhớ tới những câu thơ của Tế khô hanh viết về con sông quê mình:

“Quê mùi hương tôi có con sông xanh biếc

Nước gương trong soi tóc các hàng tre

Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè

Tỏa nắng xuống cái sông tủ loáng…”

Đôi lúc, từ bên trên ngọn tre cao vút, một chú cò trắng như vôi bỡ ngỡ nhìn thấy bóng mình soi vào làn nước vào vắt, yên ổn lờ. Cùng bề mặt sông thỉnh thoảng bao gồm vài phi thuyền của bạn dân chài cá xuất hiện thêm làm cho mẫu sông càng thêm thơ mộng gấp bội phần. Chiều chiều, những bè nứa, các bè gỗ cùng thuyền buôn lờ lững xuôi về bến sông Hoài tận phố cổ Hội An. Vang vọng trên mặt sông là phần nhiều tiếng nói với giọng cười của các bà, những cô gái trẻ. Chưa bao giờ họ có chuyện gì mà lại vui thế. Em như đột nhiên vui lây thuộc với niềm vui bình dị hồn nhiên của họ.

Nhưng chiếc sông cũng có những lúc nổi giận như nhỏ người. Đó là vào gần như ngày mưa lũ. Nước trở nên mênh mông hung tợn kỳ lạ thường. Nó đục ngầu sủi bong bóng cuồn cuộn chảy cuốn theo bao rác rưởi rưởi với củi mục trường đoản cú trên mối cung cấp trôi về. Mặt nước dâng cao dìm chìm cả dòng cầu tre lắt lẻo nhưng dân buôn bản em góp tre có tác dụng tạm để qua bên kia sông làm cho mùa. Trên bờ phần đông ngọn tre quằn quại cả thân bản thân như giục dòng nước chảy nhanh hơn ra biển khơi để kiêng ngập lụt mang lại dân làng. Hồ hết ngày đó ý muốn qua vị trí kia sông, dân làng phải nhờ đến fan chèo đò. Con đò miếng như cái lá tre trôi xéo giữa dòng nước ùng ục réo sôi rồi mới cặp cảng như dự định. Chắc rằng chính đông đảo ngày khó khăn này càng làm cho em thêm quí thêm yêu quê hương mình. Em tin rằng rồi đây sẽ không hề những chuyến đò qua sông đầy nguy hại như nỗ lực mà sẽ có được một loại cầu xi măng vững chắc và kiên cố cho dân xóm qua lại bình thường trên sông thời điểm nào chúng ta muốn.

Nhưng mặc dầu hiền hòa xuất xắc hung dữ, dòng sông quê em vẫn luôn là nơi đính thêm bó thân thiết với tất khắp cơ thể dân trong làng. Đó là khu vực có làn nước nhẫn nại với phù sa về bồi đắp bến bãi bờ, góp cho phía hai bên bờ kho bãi lúa nương dâu bốn mùa xanh ngắt. Là vị trí dân thôn giặt giũ, gánh nước tưới rau. Là nơi đa số chú trâu, chú bò nhẩn nha gặm cỏ với vài đứa con nít vắt vẻo trên sống lưng đang thả hồn theo mọi cánh diều vút tận mây xanh. Và này cũng là nơi anh em trẻ buôn bản em tập trung nô đùa chạy nhảy tập bơi lội trong số những chiều hè lạnh nực.

Yêu biết bao mẫu sông quê em! yêu biết bao chỗ ghi dấu hầu hết kỉ niệm của 1 thời thơ ấu còn nhiều khó khăn khổ nhọc. Dòng sông như một người thân đã tồn tại trong cuộc sống em. Mai này dù cho có đi xa, em vẫn luôn nhớ mãi về mẫu sông quê mình, khu vực gắn bó không hề ít với tuổi thơ em.

Mời các bạn tham khảo thêm các tin tức hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của upes2.edu.vn VN.