Cha xứ Mickaël Le Nézet, giáo xứ Rochefort bình giải dụ ngôn Người con hoang đàng trong tin mừng chúa nhật thứ bốn Mùa Chay (Lc 15, 1-3, 11-32). Phía sau nhì người con trai không nghe biết tình phụ vương của mình, bao gồm một fan Con sống toàn diện tình yêu thương thương của bản thân mình với Cha. Nơi bạn này, bọn họ là một thọ chế tạo mới.

Bạn đang xem: Dụ ngôn người con hoang đàng

Vào chúa nhật thứ tứ Mùa Chay này, chúng ta dành chút thì giờ để xem vào người phụ thân mà Chúa Giêsu dành riêng cho họ chiêm ngắm. Người không những làm cho bọn họ cảm nhận được lòng thương xót tình yêu Chúa mà còn hỗ trợ cho chúng ta hiểu quan hệ hiếu thảo nhưng mà tất cả bọn họ được mời gọi. Tấm gương quãng đại của người phụ thân nhân hậu, fan đã chia của cải mang đến hai con, bánh dồi dào cho những người làm, không lo tốn kém có tác dụng tiệc ăn uống mừng tín đồ con tưởng đã mất nay trở về. Như Thánh Augutinô đã viết, thước đo của tình thương là yêu không đo đếm. Sự hiền hậu của Chúa với họ là con cái Ngài. Tình thân của Chúa ko giới hạn. Thiên Chúa yêu nồng nhiệt cho đầy đủ ai trở lại với Ngài. Ngài còn xin bọn họ đáp lại tình thương của Ngài như thái độ của người cha trong dụ ngôn. Ông căng thẳng và kiệt mức độ khi ngóng ngày nhỏ trở về, từ đàng xa ông chạy mang lại ôm con trong khoảng tay.

Điều làm họ xúc cồn là người phụ vương này ko một lời trách bạn con út ít hay người con cả, dù bạn con cả khó tính trước cách biểu hiện của cha mình. Ngược lại, người phụ vương có khẩu ca và hành động xoa dịu, an ủi và nâng tinh thần. “Đức mến không nóng giận, ko nuôi hận thù, ko mừng thấy lúc sự gian ác, nhưng mà vui trong khi thấy điều chân thật. Đức mến tha thiết bị tất cả, tin cẩn tất cả, mong muốn tất cả, chịu đựng tất cả.” (1Cr 13, 5-7). Thiên Chúa yêu thương, Ngài không xong yêu thương. Thánh Gioan viết: “Anh em hãy coi Chúa cha yêu thương bọn họ dường nào. Người yêu đến nỗi cho họ được gọi là nhỏ Thiên Chúa mà lại thực sự họ là con Thiên Chúa.” (1Ga 3: 1)

Không tự do cũng ko trách nhiệm

Và chính xác, công tác hoạch định của Chúa là để bọn họ là con Ngài, triển nở trong quan hệ yêu yêu đương này, rồi trọn vẹn tin tưởng đi trên con đường sự sống với tình cảm của Chúa cho việc đó ta. ước muốn của Ngài là bọn họ trở thành phần đa thọ tạo tự do và tất cả trách nhiệm. Dẫu vậy đó không hẳn là điều xẩy ra với nhị người đàn ông của Tin Mừng.

Xem thêm: Cảm Nghĩ Về Nhân Vật Anh Thanh Niên, Trong Lặng Lẽ Sa Pa Của Nguyễn Thành Long

Người bé cả không tự do, cũng không trọng trách với cuộc sống của mình. Anh sống như người hầu chứ không giống như người con. “Bao nhiêu năm nhỏ hầu hạ thân phụ và chẳng bao giờ trái lệnh cha” (Lc 15,30). Mối quan hệ với phụ vương xuống thành tuân lệnh công việc cha giao. Anh không bao giờ cho phép bản thân đòi hỏi thân phụ điều gì, hưởng gia sản của cha. Vậy nhưng “những gì của phụ thân là của con”. Và họ biết, phương pháp sống này không đem lại niềm vui cho những người con cả mà chỉ cần nỗi buồn, tức giận, ghen tuông tị cùng cay đắng.

*

Người bé hoang đàng trở về, tranh dầu của họa sỹ James Tissot. Brooklyn Museum

Người con trai út suy nghĩ mình sẽ có tự vị khi giảm tình phụ vương con này. Anh nghĩ anh rất có thể làm tự do làm một mình nên anh tận thưởng cuộc sống. Nhưng giấc mơ cấp tốc chónh thành ác mộng vì anh mau chóng qua cảnh cơ cực, hoang tàn, thậm chí còn ước ao làm đầy tớ cho cha, chứ không thể dám làm cho con. Dùng cách trình diễn của linh mục Maurice Zundel, bạn cũng có thể nói hai bạn bè này chưa tồn tại hết nhân tính của mình. Một người thiếu hiểu biết nhiều mình được yêu mà lại không với trọn vẹn, tín đồ kia được dịu dàng vô điều kiện.

Một thọ chế tạo mới

Nhưng bao gồm một bạn con thứ bố ẩn che trong dụ ngôn này, sẽ là Chúa Giêsu Kitô, bé Một Thiên Chúa, con đầu lòng của toàn bộ các con. Ngược lại, bạn con ấy sống trọn vẹn mối quan hệ này với thân phụ mình, trong tin yêu lắng nghe phụ vương mình. Bạn ấy nhận toàn bộ từ Cha. Thân phụ và tín đồ ấy là một. “Thật, tôi bảo thật những ông: tín đồ Con cần yếu tự bản thân làm bất cứ điều gì, xung quanh điều tín đồ thấy Chúa thân phụ làm; vì chưng điều gì Chúa cha làm, thì fan Con cũng làm như vậy. Trái thật, Chúa cha yêu tín đồ Con và cho người Con thấy gần như điều mình làm.” (Ga 5, 19-20). Chúa Kitô sinh hoạt trong tình yêu của cha Ngài. Và trong quan hệ giới tính yêu yêu thương này, Chúa Kitô có thể tự vày trao ban cho tới cùng. Tự hiệp thông của tình yêu và tin tưởng của Chúa phụ vương đối cùng với Con của bản thân mình và của Chúa con đối với thân phụ của mình, phát ra đời sự dồi dào và quãng đại còn to hơn. Đó là tuyến đường dẫn đến một cuộc sống đời thường viên mãn, thoải mái và có trách nhiệm mà Chúa Kitô đã ban cho chúng ta. Sự sống mà bọn họ được lôi kéo sẽ ban đầu và cải tiến và phát triển từ cuộc sống thường ngày mật thiết giữa người phụ vương và tín đồ con, từ mối quan hệ yêu thương thân Thiên Chúa, phụ vương của bọn họ và con cháu của người là bọn chúng ta.

Thánh Phaolô sẽ viết cho họ trong thư nhờ cất hộ tín hữu Cô-rin-tô: “Cho đề nghị phàm ai làm việc trong Đức Kitô phần đông là thọ tạo ra mới” (2 Cor 5:17). “Thầy không còn gọi đồng đội là tôi tớ nữa, bởi tôi tớ ko biết câu hỏi chủ làm. Cơ mà Thầy gọi bạn bè là bạn hữu, vì toàn bộ những gì Thầy nghe được nơi phụ vương Thầy, Thầy đang cho bằng hữu biết.” (Ga 15:15). Để được sinh ra theo phong cách này, để có nhân tính trọn vẹn, bọn họ phải theo Chúa Kitô cùng hòa giải cùng với Thiên Chúa, thân phụ của bọn chúng ta. Chúng ta phải luôn luôn trở về với Thiên Chúa êm ả dịu dàng và nhân từ, chậm chạp giận cùng đầy tình thương yêu này. Bọn họ phải tiếp tục giữ mình trong bạn vì, theo tác giả Thánh Vịnh, Ai chú ý lên Chúa sẽ sung sướng hớn hở, không lúc nào bẽ phương diện hổ ngươi.” (Tv 33).