Lòng chân thực là đức tính đáng tự hào của nhỏ người. Cho dù trong bất kì hoàn cảnh nào 1 con tín đồ trung thực, thật thà không tham lam, mang dối chắc chắn rằng sẽ luôn là tín đồ được toàn bộ mọi bạn tôn trọng. Câu hỏi giữ gìn lòng trung thực đó là giữ gìn đạo đức của mình, một cách đáng quý nhất. Hãy chia sẻ những mẩu chuyện về lòng trung thực xứng đáng tự hào độc nhất với upes2.edu.vn.Bạn đã xem: Những câu chuyện về lòng trung thực

1 135
*

Câu chuyện:

"5 giờ đồng hồ chiều, sau giờ chuông rã sở vang lên, đa số người gấp rút ra về. Tối nay, tôi chưa xuất hiện kế hoạch gì bắt buộc cứ thủng thẳng nhưng mà đi, chẳng cấp gì. Tôi khôn xiết thích thả bộ một chút, nhìn phố phường tấp nập fan xuôi ngược. Nắng đang nhạt, gió vờn nhẹ trên lá cây, chỉ có con phố bận rộn. Tôi sẽ mơ màng thì chợt gồm một tiếng xin chào hàng chứa lên sát mặt “Chú ơi, chú download giùm bé đi chú”.

Trông sang, một bé gái chừng 10 – 12 tuổi, đầu đội một chiếc rá phía bên trong có 2 củ khoai luộc, khía cạnh mũi lem luốc mồ hôi, giọng thảng thốt “Chú mua giùm nhỏ với, ko về dượng con đánh chết”.

Tôi nhìn đứa bé, mắt nó đỏ hoe, tội nghiệp thật. “Bao nhiêu cháu?” – Tôi hỏi nhỏ.

“Năm nghìn chú ạ, chú thiết lập giùm nhỏ nha chú” – cả giọng nói, cả ánh nhìn của nó như lóe lên niềm hy vọng. Tôi núm 2 củ khoai rồi đưa đến nó tờ 50 ngàn đ và bảo “Chú cho con này, mau về đi”.

Con bé khổ cực nói “Con không có tiền thối với cũng không đủ can đảm nhận tài chính chú bởi vì về công ty dượng bé kiểm tra thấy vượt tiền ra lại đến là số đông ngày trước bé đã đậy tiền đi đang đánh con đau lắm”.

“Thì nhỏ cất riêng rẽ 45 nghìn đi” – tôi bày vẽ mang đến nó.

“Không được đâu chú ạ, tính nhỏ trung thực, bao gồm thế như thế nào nói cố gắng đó, còn dượng con thì hoài nghi đâu” – con nhỏ nhắn mở tròn hai con mắt nhìn tôi.

Đến lượt tôi bối rối, nước mắt chực trào ra, đưa đến nó 5 ngàn vnđ rồi bước đi. Tôi cầu muốn và tin rằng “Đứa bé này rồi sẽ sở hữu một cuộc đời niềm hạnh phúc bởi lòng trung thực của nó”.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về lòng trung thực

Bài học cuộc sống:

Chỉ là 1 trong những cô bé bỏng bán khoai cơ mà tấm lòng trung thực, thật thà luôn luôn có ý thức giữ lại gìn phẩm hóa học đạo đức đáng tự hào của mình. Thì tới cuối cùng, “Đứa nhỏ bé này rồi sẽ sở hữu một cuộc đời niềm hạnh phúc bởi lòng chân thực của nó” như cách mà người bầy ông xuất sắc bụng trong câu chuyện đã nói.

Câu chuyện:

"Xưa bao gồm một chàng trai tiều phu nghèo, phụ huynh anh căn bệnh nặng cần qua đời sớm, anh yêu cầu sống mồ côi phụ huynh từ nhỏ dại và gia tài của anh chỉ tất cả một cái rìu. Hàng ngày anh nên xách rìu vào rừng nhằm đốn củi bán để mang tiền tìm sống qua ngày. Cạnh bìa rừng có một con sông nước chảy khôn xiết xiết, ai đó lỡ trượt chân rơi xuống sông thì cực kỳ khó bơi lội vào bờ.

Một hôm, như bình thường chàng tiều phu vác rìu vào rừng nhằm đốn củi, trong những lúc đang chặt củi cạnh kè sông thì chẳng may dòng rìu của phái mạnh bị gãy cán và lưỡi rìu văng xuống sông. Vì dòng sông nước chảy quá xiết nên mặc dù biết bơi nhưng chàng trai vẫn bắt buộc xuống sông nhằm tìm lưỡi rìu. Thất vọng chàng trai tiều phu ngồi than khóc thở.

Bỗng từ bỏ đâu đó có một ông cố gắng tóc trắng bạc phơ, râu dài, đôi mắt rất hiền đức xuất hiện trước mặt chàng, ông cố kỉnh nhìn phái mạnh tiêu phu và hỏi:

- Này con, con đang xuất hiện chuyện gì nhưng mà ta thấy bé khóc và gian khổ như vậy?

Anh nam nhi tiều phu vấn đáp ông cụ:

- Thưa cụ, phụ huynh cháu mất sớm, cháu buộc phải sống mồ côi từ nhỏ, gia cảnh nhà cháu rất nghèo, gia sản duy tuyệt nhất của con cháu là loại rìu sắt mà phụ huynh cháu trước lúc tắt thở để lại. Tất cả chiếc rìu đó con cháu còn vào rừng đốn củi tìm sống qua ngày, giờ đây nó đã bị rơi xuống sông, cháu chần chừ lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Vì chưng vậy cháu bi tráng lắm thay ạ!

Ông rứa đáp lời con trai tiều phu:

- Ta tưởng chuyện gì lớn, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông mang hộ cháu chiếc rìu lên. Chấm dứt lời, ông gắng lao mình xuống mẫu sông sẽ chảy vô cùng xiết. Một lúc sau, ông cố ngoi lên khỏi phương diện nước tay nạm một mẫu rìu bằng bạc bẽo sáng loáng cùng hỏi anh chàng tiều phu nghèo:

– Đây bao gồm phải lưỡi rìu mà nhỏ đã có tác dụng rơi xuống không? anh chàng tiều phu quan sát lưỡi rìu bằng bạc tình thấy không phải của bản thân nên anh từ chối và bảo ông cụ:

– không phải lưỡi rìu của cháu cố kỉnh ạ, lưỡi rìu của cháu bằng sắt cơ.

Lần thiết bị hai, ông rứa lại lao bản thân xuống loại sông chảy xiết để tìm dòng rìu cho cánh mày râu tiều phu. Một thời điểm sau, ông thay ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm cái rìu bởi vàng và hỏi phái mạnh tiều phu:

- Đây có phải là lưỡi rìu mà con đã sơ ý có tác dụng rơi xuống sông không?

Anh phái mạnh tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng vàng sáng sủa chói, anh lại không đồng ý và bảo:

- chưa phải là lưỡi rìu của bé cụ ạ.

Lần sản phẩm ba, ông cầm cố lại lao mình xuống sông cùng lần này khi lên ông cụ cầm trên tay là mẫu rìu bằng sắt của chàng trai tiều phu tấn công rơi. Ông chũm lại hỏi:

-Vậy đây liệu có phải là lưỡi rìu của nhỏ không! Thấy và đúng là lưỡi rìu của chính bản thân mình rồi, anh chàng tiều phu reo lên sung sướng:

- Vâng cụ, đây và đúng là lưỡi rìu của con, bé cảm ơn cầm cố đã tra cứu hộ nhỏ lưỡi rìu nhằm con bao gồm cái đốn củi tìm sống qua ngày. Ông nắm đưa cho anh chàng tiều phu lưỡi rìu bởi sắt của anh ấy và khen:

- bé quả là bạn thật thà và trung thực, không còn ham tiền bạc và lợi lộc. Nay ta khuyến mãi ngay thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc bẽo này. Đây là đá quý ta tặng ngay con, bé cứ vui vẻ nhận. Anh chàng tiều phu hoan lạc đỡ mang hai lưỡi rìu nhưng ông cụ tặng kèm và cảm tạ. Ông cầm hóa phép và trở nên mất. Thời điểm đó anh chàng tiều phu mới biết rằng mình vừa mới được bụt giúp đỡ".

Bài học tập cuộc sống:

Người thiệt thà, thật thà "thường thua thảm thiệt" chỉ là xem xét của hồ hết kẻ ích kỉ, bé dại nhen mà lại thôi. Vày suy đến cùng, tuy cuộc sống thường ngày có đẩy bạn vào yếu tố hoàn cảnh khắc nghiệt ngày hôm nay, thậm chí là ngày mai thì tới lúc say đắm hợp chắc chắn là rằng bạn sẽ được đền rồng đáp xứng đáng. Mặc dù ông trời mang đi thứ gì của bạn cũng thiết yếu nào mang đi lòng trung thực đáng tự hào của khách hàng nếu như chúng ta quyết trung tâm giữ lấy nó.

Câu chuyện:

"Một ông vua nọ, đã cao tuổi tuy vậy lại không có con nhằm nhường ngôi, vua mong tìm một fan đủ tài đức để trao lại ngôi vua. Vua ra quyết định giao cho dân mọi người một đấu thóc với ra lệnh: “Ai nộp được nhiều thóc nhất sẽ được truyền ngôi báu; ai không có thóc nộp sẽ ảnh hưởng trừng phạt!”.

Đến vụ mùa, mọi bạn thi nhau chở thóc lúa về ghê thành, chỉ có một cậu bé xíu đến tay không. Cậu nhỏ bé kính cẩn quỳ xuống trước phương diện vua và tâu xin nhấn tội bởi thóc mà vua ban cậu gieo ko thành.

Mọi bạn chỉ trỏ bàn tán, chỉ có vua là cười với nói: “Thóc phạt ra đã biết thành luộc cả rồi, làm thế nào mà gieo thành mạ được. Số đông gánh thóc, xe thóc kia đâu riêng gì thu được trường đoản cú thóc giống như của ta!…”.

Cậu nhỏ xíu đã được nhường nhịn lại ngôi vua dựa vào lòng trung thực và sự anh dũng của mình".

Bài học cuộc sống:

Điều đáng tự hào của 1 người đó là giữ lấy được lòng trung thực, ngay thẳng và nhất là dám nói công bố nói thực sự của mình, không ngại khó khăn, không lo ngại thị phi, không phải lo ngại nguy hiểm, phải anh dũng mà thiệt thà đồng ý kể cả gần như lỗi lầm của mình. Bởi lẽ, cho dù sao đi nữa mang lại cuối cùng với sự trung thực, lòng dũng cảm vẫn luôn luôn chiến thắng.

Câu chuyện:

"Như bao đêm tối khác, hôm đó khi đang học hoàn thành bài, em nằm trong khoảng tay bà bầu để nghe mẹ kể chuyện. Hằng ngày mẹ những kể chuyện cho em nghe trước lúc đi ngủ. Hôm ấy, bà mẹ không nhắc chuyện cổ tích, ngụ ngôn giỏi truyện cười. Chị em kể chuyện của chị em - một fan trung thực.Năm em học tập lớp 2, để có tiền nuôi em và những chị đi học, ngoài vấn đề đồng áng mẹ còn tranh thủ đi tải sắt vụn nữa.

Những buổi trưa, khi sẵn sàng cho 3 chị em bữa tiệc sau giờ đồng hồ học, dặn dò từng đứa công việc buổi chiều, chị em lại sút xe đi cho từng nhà để mua giấy, nhựa, sắt... Toàn bộ những gì rất có thể bán được không nhắc nắng mưa. Mẹ kể: có những hôm may mắn, vào mái ấm gia đình người ta vừa tất cả tiệc, bà bầu mua được rất nhiều thứ, người mẹ vui lắm vì lại dành được thêm tiền cho những con sở hữu thêm sách, vở. Nhưng cũng đều có những hôm, mẹ đến khi fan ta ngủ trưa, có người tỏ ra gắt gắt, mẹ luôn luôn bình tĩnh, nói lời xin lỗi và đi ra. Tự khi bao gồm nghề tay trái, tuy vậy là sắm sửa nhưng bà mẹ chưa để ai mất lòng.

Mẹ đề cập lại lần chị em nhớ nhất: Hôm đó, trời cũng nắng chang chang, người mẹ đang đi, tất cả tiếng gọi: fe vụn, vào đây nhặt không nhiều đồ, bà mẹ quay xe và vào nhặt đa số vỏ lon, sách cũ. Người thanh nữ bán đồ mang lại mẹ đang đi đến nhà, để cho mẹ từ phân nhiều loại rồi cân. Đang mải mê phân một số loại giấy viết, giấy in, báo thì bà mẹ phát hiện tại một chiếc phong so bì đã mở, bên phía ngoài có loại chữ: Gửi nhỏ gái. Mẹ thấy bên trong vẫn tất cả thư cùng hai tờ 200 nghìn. Chị em đã biết sẽ là thư tía gửi cho đàn bà khi ông đi làm xa với tiền chắc là cũng cho con mua sách vở hoặc nộp tiền học như trọng trách của bà mẹ với những con mình. Tuy vậy số tiền đó bởi cả tháng mẹ đi gom sắt vụn nhưng chị em hiểu tấm lòng của các người phụ vương cũng đoán rằng tín đồ con vẫn tích góp nên mẹ gọi người thiếu phụ ra và trao lại mang đến bà.

Người thiếu phụ ra dấn trong sự vui lòng và ngạc nhiên: con gái tôi học Đại học, những lần viết thư về, tía nó vẫn cho tiền để đóng học. Chắc chắn nó để dành, lần sau về lấy, cảm ơn chị quá! Chị thật xuất sắc bụng, cảm ơn chị khôn cùng nhiều. Người mẹ em cũng nao nức nói chuyện, đề cập về cửa hàng chúng tôi rồi trả tiền mang đến bà tuy nhiên bà không lấy coi như lời cảm ơn. Trước khi mẹ đi tiếp chặng đường, người phụ nữ ấy vẫn nói cùng với theo: Cảm ơn chị, lần sau chị lại mang lại nhé, gồm gì bán tốt tôi đã để phần chị.Mẹ nhắc lại câu chuyện về nghề sắt vụn của bản thân mình trong niềm vui, bà bầu không nói với em bài học nhưng em biết mẹ mong mỏi khuyên rằng: Sống yêu cầu giữ cho doanh nghiệp tấm lòng vào sạch, sự trung thực, ko tham lam, dối trá. Em cũng đã đánh dấu câu chuyện ấy vào sổ nhật lý của mình. Em rất ưa chuộng mẹ em".

Bài học cuộc sống:

Đây không chỉ là là mẩu chuyện về lòng trung thực mà còn là câu chuyện về việc trong sạch, giấy rách phải giữ đem lề, làm bạn phải tức thì thẳng, thật thà không tham lam vật chất mà khiến bạn dạng thân mình trở thành bạn xấu. Một tín đồ dù không giàu có nhưng trung thực, ko tham lam luôn luôn được tất cả mọi fan tôn trọng.

Câu chuyện:

Một thời điểm lâu sau, vẫn ko thấy ai. Em đoán fan đánh rơi mẫu túi đã ra đi hoặc lừng khừng là mình đánh rơi. Cơ mà nếu biết, chắc chắn giờ này họ vẫn loay hoay tra cứu trên những phần đường đã qua. Fan ấy là ai nhỉ? Một bác bỏ cán bộ hay là một chú công nhân, một anh cỗ đội? Trong chiếc túi ấy đựng đều gì? nuốm nào lại chẳng có tài liệu, sách vở hay tiền bạc? Bao câu hỏi cứ liên tục hiện lên trong óc em. Em đưa ánh mắt quanh lần nữa. Những người dân chạy xe thứ hay xe cộ đạp trên phố không một ai chú ý tới em vẫn ngơ ngác với chiếc cặp bên trên vai và chiếc túi kỳ lạ trên tay.Em suy nghĩ ngợi, lần khần mãi: Trả hay không trả? nếu mình ko trả, bao gồm ai biết đâu mà trách? tất cả tiền, mình đang mua chuyện tranh này, mua áo xống mới này với mua đầy đủ đồ chơi mà mình hy vọng từ lâu. Tưởng tượng cho lúc ấy, em ưng ý lắm, bước đi như nhanh hơn, dìu dịu hơn.

Bỗng dưng, giờ thầy Hiệu trưởng trong buổi lễ phát động như văng vẳng đâu đây: "Các em hãy ghi nhớ Năm điều bác Hồ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi...". Không! không nên tham của bạn khác! nên trả lại thôi! người sở hữu chiếc túi xách tay này đã mừng biết bao nếu như tìm lại được nó. Nhưng lại biết ai là người đánh rơi nhưng mà trả? tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.

Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ vẻ, chỉ có một chú trực ban. Thấy em ngập hoàn thành ở cửa, chú đon đả hỏi:

- có chuyện chi đó cháu?

- Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Con cháu đem nộp, nhờ vào chú trả lại cho tất cả những người mất ạ!

Đỡ chiếc túi từ bỏ tay em, chú tươi cười cợt xoa đầu em rồi bảo:

- con cháu ngoan lắm, ko tham của rơi! Chú con cháu mình xem trong này còn có những gì nhằm còn ghi vào biên phiên bản nhé! Rồi chú lôi ra một xấp giấy tờ độc lập nhà, chủ quyền xe với hơn nhị triệu chi phí mặt. Chú ghi rõ từng trang bị vào biên bạn dạng rồi yêu ước em đứng tên và showroom xuống phía dưới.

Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách Đội tuyên dương vào tiết kính chào cờ. Giờ vỗ tay nồng hậu của toàn trường khiến cho em cực kỳ xúc động. Buổi tối, mái ấm gia đình em tiếp một fan khách lạ.

Xem thêm: Tổng Hợp 5 Mẫu Soạn Thảo Văn Bản Hành Chính Theo Nghị Định 30/2020

Đó đó là chủ nhân của chiếc túi. Bác cảm ơn em mãi và tặng kèm em một trăm ngàn nhằm mua sách vở hoặc đồ chơi nhưng em dìu dịu từ chối.

Ba mẹ em vô cùng mừng do em biết làm điều tốt. Lời khen thực tình của các người đối với em là phần thưởng quý hiếm nhất. Lưu giữ lại chuyện ấy, bây giờ em vẫn thấy vui".

Bài học tập cuộc sống:

Một cô nhỏ bé biết lắng nghe với ghi ghi nhớ điều người lớn dạy, điều giỏi đẹp được học ở ngôi trường và tiến hành nó trái là hành động đáng trân trọng. Một cô nhỏ nhắn được tâng bốc vì hành vi thật thà của mình sẽ không quên và làm điều này ngay khi tất cả thể. Và chắc chắn rằng cô bé đó rất rất đáng tự hào.

Câu chuyện:

"Trong buổi xin chào cờ vào ngày đầu tuần vừa qua, bạn Hoa của lớp 3B đã có được tuyên dương trước toàn trường bởi vì đức tính trung thực của chính mình thể hiện nay qua hành vi "nhặt được của rơi, trả tín đồ đánh mất" của bạn.

Theo như lời của thầy hiệu trưởng kể lại thì ngày đồ vật Năm của tuần trước, lớp 3B tan học sớm hơn các lớp khác. Với trên đường tới trường về, bạn Hoa sẽ nhặt được một cái hộp mà lại thường được dùng để chứa đồ ở các tiệm rubi bạc, thuở đầu bạn chỉ tất cả ý định nhặt chiếc hộp để gia công đồ đùa nhưng lúc nhặt lên chúng ta phát hiện tại ra trong các số đó có một cái dây chuyền.

Vì lúc này đã khá trưa nên chúng ta mang dòng hộp đó về công ty và đến buổi chiều ba Hoa đèo Hoa ra cơ quan công an huyện để nhờ những chú công an tra cứu giúp fan đánh mất. Các chú đông đảo khen Hoa thật thà và trung thực, tin tức nhanh lẹ được thông tin và có một ngày sau fan đánh rơi cái hộp kia đã tìm đến cơ quan liêu công an để dấn lại đồ gia dụng của mình.

Người đánh rơi là 1 trong bác đã không hề ít tuổi, chiếc dây chuyền là món quà mà bác mua về để dành tặng cho cô đàn bà sắp cưới của bác bỏ nhưng bác bỏ không cảnh giác nên đã để rơi, search lại được chiếc dây chuyền bác siêu vui cùng xin những chú công an số điện thoại cảm ứng và showroom của mái ấm gia đình bạn Hoa nhằm cảm ơn, bác tìm đến nhà với gửi Hoa một ít tiền để cảm ơn chúng ta nhưng chúng ta không nhận không phải vì số chi phí mà chưng đưa không nhiều mà bạn nói đó là việc cần phải làm của mỗi người.

Và cuối cùng bác đã tìm đến tận trường của Hoa học thông tin cho thầy cô nhằm khen thưởng Hoa về câu hỏi làm của mình. Vào buổi chào cờ, Hoa đã có được thầy hiệu trưởng khuyến mãi giấy khen vì chưng đức tính thiệt thà, trung thực của người sử dụng ấy, thầy còn nhấn mạnh đây chính là một tấm gương sáng sủa để chúng ta học sinh vào trường học tập với noi theo. Việc làm của chúng ta thực sự là 1 trong việc làm rất ý nghĩa, thể hiện đức tính chân thực của cá thể Hoa thích hợp và của cả dân tộc nước ta nói chung. Bọn họ nên học tập tập thực sự thà kia để đổi thay một học viên tiêu biểu làm cho đúng theo điều bác bỏ Hồ dạy thiếu niên nhi đồng "khiêm tốn, thật thà, dũng cảm".

Bài học cuộc sống:

Hoa chỉ là một trong những cái tên "vô danh" trong mẩu truyện này của lòng trung thực. Thực ra mọi người đều rất có thể trở thành 1 bạn Hoa như vậy với 1 hành vi đẹp luôn trung thực, thiệt thà. Đây là lời khen, lời cổ vũ cho tất cả những người có tấm lòng đẹp tươi giống như Hoa.

Câu chuyện:

"Ngày nọ, ông lão hành khất gõ cửa một thành tháp tráng lệ. Ông nói với người quản gia: "Vì tình yêu của Chúa, xin hãy cha thí mang lại kẻ nghèo này". Fan quản gia trả lời: "Tôi đề nghị hỏi chủ kiến bà công ty đã". Bà nhà là một quý bà hà tiện, bà nói: "Hãy mang lại ông lão tội nghiệp một ổ bánh mì. Một thôi nhé. Đưa bánh ngày ngày qua ấy".

Ông lão trở về nơi bắt đầu cây địa điểm trú ngụ cả ngày lẫn đêm, ngồi xuống lôi ổ bánh vừa xin được ra ăn. Đột nhiên, răng ông cắn đề nghị vật nào đó rất cứng. Ông lão không còn sức ngạc nhiên khi phát hiện ra cái nhẫn vàng cố kim cưng cửng mặt ngọc trai.

"Mình thiệt may mắn!", ông lão nghĩ thầm. "Mình chào bán chiếc nhẫn này đi và sẽ sở hữu đủ tiền trong một thời hạn dài".

Thế nhưng, lòng chân thực của ông lão ngay lập tức chống ý định đó lại: "Không, ta vẫn tìm chủ nhân của mẫu nhẫn và trả lại mang đến họ". Bên phía trong chiếc nhẫn gồm khắc nhị chữ "J. X". Ông lão liền đi thẳng liền mạch đến cửa hàng và tra cứu hỏi cuốn niên giám điện thoại. Cả thị trấn chỉ có mỗi một gia đình có tên bắt đầu bằng chữ "X": mái ấm gia đình Xofaina.

Quyết trung khu sống trung thực, ông lão vội đi kiếm nhà Xofaina. Với rất bất ngờ vì đó đó là gia đình đã cho ông ổ bánh. Ông nói với những người quản gia: "Tôi tìm kiếm thấy cái nhẫn xoàn trong ổ bánh ngài new cho tôi". Bà chủ vui mừng khôn xiết: "May quá, tìm kiếm được chiếc nhẫn bị mất tuần trước rồi. Ta đã làm cho rơi nó khi coi thợ nhào bột làm bánh. Chữ "J.X" là tên viết tắt thương hiệu của ta, Josermina Xofaina".

Sau một hồi suy nghĩ, bà gia chủ nói: "Hãy mang lại ông lão tội nghiệp đó ngẫu nhiên cái gì ông ấy muốn, miễn là đừng đắt quá". Ông quản lí gia xoay qua hỏi ông lão: "Vì hành động cao thượng, ông ao ước nhận được món quà gì?". Ông lão ăn mày nói: "Cho tôi một ổ bánh mì! gắng là đủ mang lại tôi rồi". Thấy ông không có lòng tham, bà chủ chợt nảy ra sáng tạo độc đáo giữ ông lại để để mắt kho vào nhà. Từ kia bà hoàn toàn yên tâm không khi nào còn sợ hãi mất trộm. Còn ông lão thì có câu hỏi làm mang lại suốt đời".

Bài học cuộc sống:

Một gã ăn xin có tấm lòng xứng đáng kính, dù nghèo đéo cũng không làm con người ta trở bắt buộc xấu xa. Mà thực chất trong môi trường xung quanh khăc nghiệt ấy chỉ càng khiến cho lòng chân thực của con fan tỏa sáng và được đền rồng đáp xứng đáng.