Phân tích bài bác khăn thương ghi nhớ ai ta đã thấy nỗi nhớ thương người yêu da diết thuộc nỗi lo phiền cho niềm hạnh phúc của thiết yếu của cô gái.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ khăn thương nhớ ai


Mở bài

Giới thiệu bao quát tác phẩm

Trước khi bước vào phân tích bài bác khăn thương nhớ ai ta cần nắm bắt khái quát lác về thể một số loại văn học ca dao. Ca dao là một trong thể các loại văn học dân gian với chủ đề phong phú, làm phản ánh các chủ đề, tinh vi của đời sống người dân dã Việt nam giới xưa. Đó rất có thể là bài bác hát ru con, bài ca về tình yêu phụ thân mẹ, bài xích ca về lao rượu cồn hay những đúc rút của thân phụ ông trước những hiện tượng thiên nhiên và cũng rất có thể là bài xích ví von, diễn đạt thân phận người thanh nữ trong xã hội cũ.

“Khăn thương lưu giữ ai” là bài bác ca dao về đề bài thương ghi nhớ trong tình yêu. Bài xích ca biểu lộ nỗi niềm thương nhớ của một cô gái. Phân tích bài khăn thương ghi nhớ ai ta đã thấy nỗi thương nhớ ấy thật da diết, khiến cho ruột gan cô gái cồn cào, thổn thức tuy thế lại rất khó gì biểu hiện với fan mình mến nhớ.

Thân bài

Phân tích bài xích khăn thương nhớ ai đưa ra tiết


Như đã nói, cô bé trong bài xích ca dao sở hữu trong mình nỗi nhớ không dễ gì phân chia sẻ, thế cho nên cô đành cần hỏi khăn, hỏi đèn rồi đến hỏi cả đôi mắt mình. Những câu hỏi nêu ra cơ mà lại không tồn tại câu trả lời, do vậy nhưng mà niềm thương của cô bé càng thêm nén chặt. Đến ở đầu cuối vì không thể liên tiếp hỏi với hỏng không, cô nàng thể hiển thị nỗi lòng sợ hãi cho hành phúc của mình:

Đêm qua em đông đảo lo phiền,

Lo do một nỗi không lặng một bề.

Luận điểm 1: trung ương trạng nhớ thương khôn nguôi, không yên của fan con gái

Ở đầu bài ca dao, cô nàng mang nỗi thương ghi nhớ hỏi mẫu khăn tay, và dòng khăn tay cũng là đối tượng người dùng được hỏi nhiều nhất. Chắc rằng là vị khăn tay là vật gần gũi bên bản thân và chắc hẳn rằng khăn tay cũng hay là phần lớn vật đính mong hay hình tượng cho ý tứ lứa đôi. Cô gái hỏi chiếc khăn tay trong sáu câu thơ:

Khăn thương ghi nhớ ai,

Khăn rơi xuống đất.

Khăn thương nhớ ai,

Khăn thay lên vai.

Khăn thương lưu giữ ai,

Khăn chùi nước mắt.

Cái khăn ấy là khăn đội đầu hoặc loại khăn tay, có thể là vật trao duyên, vật kỷ niệm của những người yêu nhau, như gồm câu ca dao rằng: “Gửi khăn, giữ hộ áo, giữ hộ lời – gửi đôi chàng mạng cho người đàng xa”.


*

Phân tích bài xích khăn thương lưu giữ ai ta thấy sáu câu thơ đầu được viết theo cấu tạo vắt dòng, từ bỏ “khăn” được láy lại 6 lần ngơi nghỉ đầu câu và láy lại câu “khăn thương nhớ ai”. Thẩm mỹ và nghệ thuật láy làm cho một điệp khúc về nỗi ghi nhớ bất tận, triền miên, da diết. Nỗi nhớ ngoài ra trào dâng mỗi lần cô nàng cất lời hỏi. Ta số đông hiểu, cái khăn vốn là một vật vô tri, không tự biết “thương nhớ”, cũng cấp thiết tự “rơi xuống”, “vắt lên” tuyệt “chùi nước mắt”. Biện pháp nhân hóa này với hầu như hình ảnh vận động khiến cho người phát âm thấy rõ cô bé đang mang trọng tâm trạng ngang, vừa yêu đương nhớ da diết vừa lo âu. Nỗi lưu giữ ấy nhớ mang đến ngơ ngẩn, tỏa ra mọi hướng của không gian. Sự biến hóa hướng tiếp tục của chiếc khăn “rơi xuống đất”, “vắt lên vai” rồi cuối cùng là cảnh khóc thì thầm “chùi nước mắt” biểu thị nỗi nhớ khôn nguôi, ko yên của cô ấy gái.

Nếu vào sáu câu thơ đầu, nỗi nhớ rộng phủ và không khí thì đến câu thơ tiếp theo, nỗi nhớ da diết trong người cồn cào được thể hiện qua yếu tố thời gian. Đó là nỗi nhớ ban ngày kéo dãn đến thanh lịch đêm:

Đèn thương nhớ ai,

Mà đèn ko tắt.

Vẫn là điệp khúc thương lưu giữ ấy, nhưng câu hỏi được đặt ra đã đưa từ “khăn” quý phái ngọn đèn. Phân tích bài xích khăn thương ghi nhớ ai ta thấy, ngọn đèn là hình hình ảnh khiến ta liên tưởng đến tối khuya. Và ngọn đèn như thức cùng cô gái, ở bên cạnh cô gái và cũng là thể hiện của nỗi nhớ vẫn cháy rực trong tâm người bé gái. Cũng như ngọn đèn vẫn sáng, nỗi nhớ thương vẫn tiếp tục da diết, không nguôi. Thuộc với chiếc khăn, ngọn đèn đã giúp cô nàng hiện nỗi lòng mình.

Nhưng mặc dù có đại diện thay mặt cho nỗi ghi nhớ được cho đâu, vốn loại khăn tay hay ngọn đèn cũng chỉ với những hình tượng nhân hóa. Bởi vì vậy, từ bây giờ cô gái phải biểu thị trực tiếp bằng cách hỏi hai con mắt mình:

Mắt thương ghi nhớ ai,

Mắt ngủ ko yên.

Có lẽ ko gì diễn tả được nỗi thương nhớ thổn thức ra sao bằng hình ảnh đôi mắt. Đó là hai con mắt trằn trọc thao thức, và loại trằn trọc thao thức ấy ta bắt gặp không một số lần trong ca dao xưa:

Đêm nằm sườn lưng chẳng cho tới giường.

Trông đến mau sáng ra đường gặp gỡ anh.

Xem thêm: Top 17 Vẽ Chân Dung Cô Giáo Mặc Áo Dài, Nhà Giáo Việt Nam 20/11

Cùng là nỗi nhớ người mình thương, cùng tâm trạng thổn thức, cơ mà trong bài ca dao “Khăn thương ghi nhớ ai” cùng với hình hình ảnh đôi mắt thì gồm sức gợi sâu xa, thâm thúy hơn cả. Nhị hình ảnh đối xứng nhau thiệt đẹp, “mắt ngủ không yên” với “đèn ko tắt”. Phân tích bài xích khăn thương lưu giữ ai ta thấy hai hình ảnh này gợi ra trước mắt tín đồ đọc láng dáng người con gái đang ngồi thân canh khuya, 1 mình đối diện cùng với ngọn đèn, đối lập với nỗi nhớ bạn thường cảm giác cồn cào ruột gan. Cũng do “mắt ngủ ko yên” mà “đèn ko tắt”. Mượn hình hình ảnh ngọn đèn cũng chính là để nói về dáng vẻ thao thức của tín đồ mà thôi. Ở trên đây ta tương tự như thấy ngọn đèn đang soi chiếu vào đôi mắt cô gái, gợi ra nỗi thương nhớ vời vợi giữa tối khuya và giữa không gian im ắng, tĩnh mịch.

Trong mười câu thơ đối chiếu ở trên, tất cả đến năm thắc mắc không có lời đáp lại. Nhưng sự trở đi quay trở về của điệp khúc “thương nhớ ai” như xoáy sâu và khẳng định nỗi nhớ khắc khoải, domain authority diết của cô ấy gái. Sự lặp lại của trường đoản cú “ai” – ý phiếm chỉ gợi ra cho người đọc thấy sẽ là nỗi nhớ ko giới hạn. Từ bỏ “ai” ko xác định đối tượng của nỗi nhớ, tuy thế ta lại hoàn toàn hiểu được “ai” ấy là ai. Vì vậy những câu hỏi hỏi ra ngoài ra không phải để sở hữu câu trả lời. Cơ mà câu vấn đáp vốn đã nằm tại vị trí ngay giọng điệu của các câu ca dao tự khắc khỏi, da diết. Phân tích bài bác khăn thương nhớ ai có thể thấy, cô gái đã rất sắc sảo khi biểu đạt nỗi nhớ tình nhân một biện pháp mãnh liệt mà bí mật đáo, không đề xuất nói rõ đối tượng.

Hai câu chấm dứt của bài bác ca dao đưa ra duyên do của nỗi nhớ, của trung ương trạng ngổn ngang, của đôi mắt thao thức tương khắc khỏi, của bao suy tứ trằn trọc:

Đêm qua em hầu như lo phiền,

Lo do một nỗi không im một bề.

Tình cảnh của cô ấy gái hôm nay khiến ta không khỏi hệ trọng đến tình duyên, nhân duyên trai gái trong làng hội phong con kiến chưa. Vày ở xóm hội ấy, nhân duyện nên chịu các ràng buộc. Cô gái lo lắng liệu rằng rồi tất cả “yên một bề”. Phân tích bài bác khăn thương lưu giữ ai ta thấy thời gian được nói tới là “đêm qua”. Dẫu vậy sao lại là “đêm qua”. Phải chăng đêm qua là đêm “khăn mở, trầu trao”, thời khắc đặc trưng quyết định nhân duyên của cô bé có hạnh phúc hay không. Do vậy bên cạnh nỗi nhớ, trọng tâm trạng lo âu, phấp phỏng, suy tính, rầu rĩ của cô gái hình như tỏa khắp không gian. Nỗi sợ hãi ấy là nỗi lo lắng về tình cảm của nam giới trai mình đang gắn bó, lo về gia đình, họ hàng và chắc hẳn rằng không đếm hết những u sầu khác nữa.


*

Luận điểm 2: Nghệ thuật rực rỡ của bài bác ca dao “Khăn thương nhớ ai”

Phân tích bài bác khăn thương nhớ ai ta thấy bài xích ca dao này có cách giao vần siêu đặc sắc. Đó là vần chân và vần sườn lưng xen kẽ nhau. Cùng với chính là vần bằng và vần trắc được xoay lặp lại tạo cho âm điệu đổi khác liên tục, biểu hiện rõ nỗi nhớ thương của cô gái như kìm nén, mà cũng như kéo nhiều năm đến bao la của không gian và vô tận của thời gian.

Khăn thương lưu giữ ai,

Khăn rơi xuống đất.

Khăn thương nhớ ai,

Khăn thế lên vai.

Khăn thương nhớ ai,

Khăn chùi nước mắt.

Đèn thương ghi nhớ ai,

Mà đèn ko tắt.

Mắt thương lưu giữ ai,

Mắt ngủ không yên.

Nỗi nhớ tự khắc khoải cứ kéo dài, tưởng như đang không lúc nào kết thúc. Tuy nhiên khi bài bác ca ngừng lại, nỗi nhớ domain authority diết vẫn còn đấy đó nhưng mà lại thêm cả nỗi lo lắng phiền không xong xuôi trào dâng:

Đêm qua em hầu như lo phiền,

Lo bởi vì một nỗi không im một bề…

Ở mười câu thơ đầu, ta thấy nhịp thơ 4 chữ làm cho cái dồn dập, liên tiếp để biểu hiện cho nỗi nhớ. Đến hai câu cuối, nhịp thơ gửi sang thơ lục chén bát nhẹ nhàng hơn, bâng khuâng hơn thích hợp để diễn đạt nỗi sốt ruột ngẩn nhơ bẩn của cô gái cho niềm hạnh phúc lứa đôi, niềm hạnh phúc đời mình. Chữ “lo” được lặp nhì lần, gần như nối liền nhau. Nó như lời nhắc nhở rằng, đều người đàn bà trong xóm hội xưa luôn phải lo ngại cho duyên phận mình, các người luôn luôn yêu thương thiết tha nhưng luôn luôn canh cánh trong lòng liệu rằng có “yên một bề”, liệu rằng có nóng êm, hạnh phúc.

Phân tích bài xích khăn thương ghi nhớ ai ta cũng thấy, bài xích ca dao này là tác phẩm tiêu biểu vượt trội của thẩm mỹ lặp lại vào ca dao – biện pháp thẩm mỹ và nghệ thuật với dụng ý diễn đạt tâm trạng nhân vật. Bài bác ca dao “Khăn thương nhớ ai” cũng sử dụng các hình ảnh biểu tượng, nhân hóa để thể hiện nỗi lòng bé người. Phương pháp gieo vần linh hoạt cùng rất việc kết hợp thể thơ lục bát truyền thống lịch sử ở nhị câu câu cuối khiến bài ca dao vừa độc đáo vừa thân thuộc. Đặc biệt, qua nỗi nhớ thương với niềm lo sợ của cô bé trong bài, ta như thấy được khát khao thương yêu của tầng lớp người dân dã Việt nam giới trong xã hội phong con kiến xưa.

Kết luận khi phân tích bài xích khăn thương lưu giữ ai

“Khăn thương ghi nhớ ai” là một trong những bài ca dao giàu hình hình ảnh với điệp khúc là nỗi nhớ tương khắc khoải, trọng điểm trạng ngổn ngang của cô gái. Không chỉ biểu đạt tâm trạng một nhân vật, bài ca dao đã phản hình ảnh một hiện thực chung của làng hội xưa. Đó là lứa song yêu mến nhau nhưng mà không thể tự do thoải mái đến cùng với nhau, không dễ ợt đến được với nhau. Phân tích bài khăn thương lưu giữ ai qua trọng tâm trạng thấp thỏm của cô gái, ta biết người thiếu nữ xưa buộc phải vượt qua nhiều rào cản của giáo lễ giáo phong kiến trong cuộc sống đời thường, mà lại đáng lẽ tình yêu là điều ai cũng có quyền, có tự do thoải mái lựa lựa chọn theo ý mình. Cũng qua bài bác ca dao này, người sáng tác dân gian mong muốn thể hiện tại tấm lòng trân trung tâm hồn tín đồ phụ nữa xưa và đề cao tình yêu thương chân thiết yếu tự do, tôn vinh giá trị của cảm giác yêu đương thoải mái và tự nhiên ở mỗi người. Với đây cũng như một lời khẳng định, tình thương là ước mơ, là mong ước của bất kể ai, của tất thảy những tình nhân nhau trong đa số thời đại.