Xin tuyển chọn 1 số bài thơ xuất xắc viết về loại hoa dã quỳ (còn call là cúc quỳ, phía dương dại,..). Đây là gần như vần thơ hoa dã quỳ mới sáng tác, xin mời các bạn cùng coi qua.

Bạn đang xem: Thơ về hoa dã quỳ

*
Thơ tình hoa dã quỳ (ảnh: internet)

#04.

HOA trong GIÁ RÉT – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tháng mười hai mát rượi cắt thịt da.Vậy mà có những loài hoa vẫn nở.Hoa dã quỳ ân cần vàng rực rỡ.Hoang dại bên đường đất đỏ Tây Nguyên.

Hoa cúc đưa ra trắng tinh khiết dịu hiền.Ở vị trí quê bản thân một miền khu đất nhỏ.Miền khu đất Thanh Hà mùa này lộng gió.Hoa cải nở vàng rực rỡ tỏa nắng sắc hương.

Những cành hoa trong gió mùa rét thân thương.Ngẩng cao đầu luôn kiên cường bất khuất.Tô thắm đời những cành hoa từ đất.Giản dị đời thường chân thực đáng yêu.

Anh về đây khi bóng ngả về chiều.Nghe phảng phất giờ đồng hồ sáo diều ngày đó.Hiu hắt ven sông cô đơn con đò nhỏ.Nhìn làn nước buồn hốt nhiên nhớ tín đồ xưa.

Trong lòng anh mát rượi gió đông lùa.Em ở chỗ nào sao vẫn chưa về lại.Anh lang thang trên cánh đồng hoa cải.Với một nỗi ảm đạm hoang hoải không em.

#05.

HOA DÃ QUỲ – Thơ: Hoàng Trần

Trời Sen Thượng* mộng mị trong sương lạnhTrên nẻo con đường xa thẳm bước ta điGió lay sương để thức tỉnh Dã QuỳĐổ lênh láng một color vàng hotline nắng.

Giữa đại ngàn gió giá từng cơn nắngGió lay lay sóng sánh cánh Dã QuỳLòng rộn ràng tấp nập mà níu bước chân điTrời buông nắng nhằm Dã Quỳ rực rỡ.

Chiều đông lạnh nhưng trong veo đầy gióĐẹp mơ màng quan sát sương quện nhành hoaMàu tự tin, mạnh khỏe rất kiêu xa.Đọng cả yêu thương thương nồng dịu sắc nắng.

Bông Dã Quỳ như phương diện trời xinh xắnTrải thảm vàng vô tận cuối trời xanhNhư soi gương vào nắng đẹp nhất long lanhNhư rửa mặt gội mở lòng cùng lữ khách.

Hoa ôm trọn gió trời với hương đấtMàu đá quý lên biêng biếc trơn chiều rơiSáng bừng lên huyễn hoặc cuối chân trờiNhững thảm xoàn chở nắng nóng cõng mây trôi.

Ngắm Dã Quỳ trong mưa nhẹ chiều rơiBụi lắt nhắt vương cánh hoa bịn rịnGiấu nắng nóng đi để mưa chiều lưu giữ luyếnTiễn chân người lữ khách hàng thoả đắm say.

Hẹn mùa sau khoản thời gian hoa nở nơi đâyMàu xoàn rộ nhằm lay hồn nắng và nóng vỡMột chủng loại hoa chắt chiu bao nỗi nhớNhư nắng vàng toả ấm đất biên cương…!

* Sen Thượng: Tên địa điểm thuộc thị trấn Mường Nhé tỉnh Điện Biên. Biên thuỳ giữa vn và Trung Quốc.

*
thơ kỷ niệm hoa dã quỳ hay (ảnh: internet)

#08.

TẶNG ANH – Thơ: Hoàng Lan

Tặng anh đó đóa dã quỳ phố núiSắc hoa vàng tươi thắm bắt đầu đôngKhông kiêu sa, không long lanh như hồngChỉ mặn mà lại chút mùi hương đồng cỏ nội

Rằng anh ơi! hoa nở rubi muôn lốiGió lay cành như vẫy call mùa xuânThấy không anh hoa dở người của núi rừngCả không khí tưng bừng tranh hoa thắm

Trời vào đông mát rượi vương tua nắngThưa thớt dần hơi nóng buổi ban maiDã quỳ thôi anh nhé chẳng hoa làiHay cúc, huệ, trang đài trông rực rỡ

Em bộ quà tặng kèm theo anh đóa dã quỳ chớm nởChút mùi hương tình phủ rộng cuối trời xaThoang thoảng cất cánh trong sương mau chóng la đàẤm lòng anh lúc thu qua đông đến.

Xem thêm: Làm Gì Nếu System Restore Win 7 Khong Hoat Dong, Làm Gì Nếu System Restore Không Hoạt Động

#09.

TÂY NGUYÊN MÙA DÃ QUỲ – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Mùa đông sang trọng vàng bùng cháy rực rỡ Dã Quỳ.Cùng khoe sắc dọc lối đi phố núi.Hoa dân gian mà hồn ta đắm đuối.Trên các nẻo mặt đường rong ruổi Tây Nguyên.

Loài hoa xinh xắn rất đỗi vơi hiền.Như cô bé đang mỉm cười duyên vào gió.Trên núi rừng miền cao nguyên trung bộ đất đỏ.Sức sinh sống tràn trề như cỏ hoang sơ.

Cứ hiên ngang trên sỏi đá cằn khô.Mặc mang lại gió rét tím mờ đông giá.Vẫn biếc xanh bên trên từng dòng lá.Hoa thắm color nhuộm vàng cả mùa đông.

Có ai về Tây Nguyên cùng với ta không.Ngắm Dã Quỳ khi mùa bông đã nở.Cùng uống rượu đề nghị Y Miên một thuở.Múa với mọi người trong nhà khi ánh lửa bập bùng.

Tiếng chiêng ngân vang kinh điển núi rừng.Cô gái Ê Đê thẹn thùng ánh mắt.Cho ta đắm say khi lần đầu chạm mặt mặt.Rượu cạn bình lửa tắt vẫn còn đấy say.

*
Ảnh hoa dã quỳ với cô gái.

#12.

ĐÓA HOA ĐỜI – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Trên đời có vạn loài hoa.Hoa nào thì cũng đẹp đậm đà sắc hương.Dã Quỳ hoang dại bên đường.Vàng tươi dân gian đời thường xứng đáng yêu.

Hoa sim nhuộm tím trời chiều.Sầu đâu bi đát nỗi cô liêu một đời.Ly ly chia cách hai nơi.Vạn thọ xin chúc đa số lời yêu thương.

Về tối ngào ngạt Quỳnh hương.Loài hoa khám phá tên hay bèo tây.Vừa trôi vừa nở bông dày.Lục lọ hoa tím lục bình mây dạt dào.

Phượng hồng nỗi ghi nhớ nôn nao.Mùa hè nở rộ và ngọt ngào tiếng ve.Mi mô sa đã từng nghe.Từ đâu em tới ham chuyện tình.

Từ Úc Châu cho tới một mình.Mùa đông hoa nở thiệt xinh phố buồn.Lên Đà Lạt hồ Xuân Hương.Mi mô sa đứng bên đường chờ ai.

Thôi từ giã nhé bai bai.Còn nhiều hoa đẹp kể hoài em ơi.Riêng em một đoá hoa đời.Cho anh si mê đất trời ngả nghiêng.

#13.

MÙA HOA DÃ QUỲ – Thơ: Thanh Hà Lê

Đông cho mùa hoa của núi đồiDã quỳ hoa đẹp của lòng tôiMùa hoa tươi thắm vùng cao đóĐà Lạt rừng hoa đẹp long lanh vời

Ai đã từng có lần qua chốn mộng mơHoa vàng say đắm kẻ yêu thơNơi này hò hẹn bao thi kháchVà gần như giai nhân phần đông đợi chờ

Ai đang qua phía trên một lần thôiBên người yêu quý lúc rất đẹp đôiHương tình thắm dịp mùa hoa đẹpCó nhớ tín đồ không lúc phân chia phôi

Mùa hoa tinh túy của trời banChỉ một nơi này dịp đông sangNhư tình cô gái hoài nuôi giữDấu chút mùi hương rừng Dã quỳ mang

Mùa hoa thơm ngát ở chỗ đâyĐôi tình nhân trẻ thật mê sayTình bắt buộc thơ dịp hoa Quỳ nởMãi nhớ ngày đông ở vùng này.